Tìm kiếm
Thư viện ảnh
Tư vấn khách hàng
Aqualaptop.com
Print
Chuyện cổ tích viết từ cao nguyên

Ông Lâm Thanh Trân

Ngày trước, khí hậu ở Mộc Châu khắc nghiệt đến nỗi cỏ nhiều khi cũng không mọc được, nay thì xen cùng với những đồng cỏ xanh mướt là đủ thứ: chuối, ngô, đậu... Hai bên đường thị trấn nông trường và thị trấn Mộc Châu, những ngôi nhà mái ngói, nhà cao tầng mọc lên san sát.

Như hiểu sự ngỡ ngàng của chúng tôi về Mộc Châu, ông Chủ tịch HĐQT Công ty Giống bò sữa Mộc Châu, Trần Công Chiến kể: "Mộc Châu bây giờ không hoang sơ mà đã ngút ngàn màu xanh của đồng chè và trải rộng bởi 1.000ha đồng cỏ. 556 hộ dân ở Mộc Châu đang chăm cho hơn 4.000 con bò sữa. Chất lượng đàn bò sữa ở Mộc Châu được đánh giá cao, cho sản lượng sữa tươi mỗi năm tới 10.000 tấn".

Anh Phạm Hải Nam - Cán bộ phòng sản xuất kinh doanh, Công ty Giống bò sữa Mộc Châu hóm hỉnh giới thiệu với cánh nhà báo: "ở đây có cả “Vua bò” đấy". Thế rồi, trong niềm háo hức, chúng tôi gặp được “Vua bò” – Lâm Thanh Trân, người đàn ông có vóc dáng nhỏ, khỏe mạnh, làn da bánh mật và nụ cười hiền khô.

Nhà ông Trân có tới 25 con đang cho sữa. Con nào con ấy đều to áng chừng nửa tấn. Ông Trân cho biết: Gia đình ông có 10ha trang trại, trong đó 8,4ha dành để trồng cỏ chăn nuôi. Đàn bê bò nhà ông đã lên tới 50 con và là một trong những trang trại lớn nhất Mộc Châu. Có ngày gia đình ông thu được khoảng 5 tạ sữa. Năm 2006, gia đình ông bán cho công ty tới 100 tấn sữa. Ước năm 2007 này sản lượng sữa nhà ông lên tới 130 tấn. Giá sữa thời điểm này tăng lên tới 7.000 đ/kg, đời sống của các hộ chăn nuôi ở đây cũng khấm khá nhiều. Riêng gia đình ông Trân, mỗi năm trừ các khoản chi phí, lãi thu về cũng được hơn 200 triệu.

Một cách chân thành ông Trân kể: Nhiều lúc không tin nổi tất cả đang là của mình. Vì sao vậy? Ông bảo: "Cứ nghĩ đến những ngày đầu lên đây lập nghiệp đầy cực nhọc mà tôi thấy sợ. Tôi vốn sinh ra ở huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định. Nhà có tới 6 anh chị em. Gia đình tôi quá nghèo. Chính cái nghèo khiến tôi phải tha hương và khát khao làm giàu. Năm ấy (1978), tôi vừa tròn 20 tuổi, được người quen giới thiệu cho làm công nhân Nông trường Mộc Châu. Chẳng biết lên đây để làm gì, chỉ nghe được làm "thoát ly" khỏi vùng quê nghèo đang sống là tôi mừng. Nhưng cuộc sống của anh em công nhân trên Nông trường Mộc Châu ngày ấy khó khăn vô cùng. Đang lúc cùng cực quá mức, thì năm 1999 nông trường có chủ trương khoán chăn nuôi bò sữa đến các hộ gia đình với hình thức trả nợ góp. Được sự khuyến khích của cán bộ nông trường và sự khích lệ của vợ, tôi tính đi tính lại, rồi nhận nuôi 30 con bê bò của nông trường, tổng số tiền phải trả dần là 70 triệu đồng. Dắt bò về, tôi cứ như người mộng du: Không hiểu nó có chắc là của mình không? Làm thế nào trả cho hết số tiền mà từ trước đến nay chưa bao giờ nhìn thấy, cũng như trong giấc mơ còn chưa bao giờ dám mơ tới. Ngộ nhỡ lúc nó ốm thì làm thế nào? Biết nó có cho sữa hay không? Những câu hỏi đó của tôi bị vợ bảo "dớ dẩn". Mà nỗi lo cũng hóa thật, đang nhiên, đang lành, cả đàn bò ủ rũ, rồi ốm hàng loạt. Tôi như phát điên, phát rồ, "thế là hết rồi" - lần này, tôi nghĩ mà không dám thốt ra. Vợ chồng chạy chữa đủ đường cho đàn bò, cán bộ thú y, kỹ thuật của nông trường cũng lo lắng không kém... Rồi ngày một, ngày hai,.. 12 con bò, bê khai thác sữa lăn ra chết. Hoá ra, chúng bị mắc bệnh do chuồng trại không vệ sinh, chưa có kinh nghiệm chăn nuôi. Vì cuộc sống áo cơm và số tiền nợ 70 triệu, tôi phải gượng dậy với cuộc đời mà học hỏi chăm chút tiếp cho 18 con bò, bê còn lại".

"Được ông trời thương và có kinh nghiệm chăm sóc hơn nên đàn bò nhà tôi khoẻ mạnh, chất lượng sữa được đánh giá cao, trung bình mỗi con cho năng suất 22-23 kg sữa/ngày, có con cho tới 40kg sữa/ngày" - ông Trân nhẩn nha kể.

Nay thì với hơn 20 năm kinh nghiệm nuôi bò sữa, ông Trân đã thành thục chăm lo mọi khâu cho đàn bò, bê, khi chúng trưởng thành. Chẳng thế mà nhìn trang trại nhà ông nhiều người bảo "mơ giữa ban ngày". Ngay đến cán bộ nông trường ngày nào cũng qua các gia đình để kiểm tra, thẩm định các khâu chăn nuôi, thu mua sữa tươi mà khi về cũng không tin nổi vào sự tài tình của người nông dân Lâm Thanh Trân ấy.

Hôm trước, có cô bạn đồng nghiệp lên công tác Mộc Châu về kể: "Ông Lâm Thanh Trân đang ở bên Pháp đấy. Ông ấy đi cùng đoàn cán bộ Công ty Giống bò sữa Mộc Châu sang Pháp học kinh nghiệm làm pho mát tại nhà. Oách chưa...". Nghe cô bạn kể chuyện ông Trân qua Pháp học làm kinh tế, cùng những gì ghi nhận được ở nông trang nhà ông, cũng như của bà con Nông trường sữa Mộc Châu, tôi liên tưởng đến những câu chuyện cổ tích và ông Trân nuôi bò sữa như một chàng khổng lồ đã và sẽ làm nên những câu chuyện tưởng chỉ có trong mơ./.

Thanh Tâm (www.ven.vn)